Category Archives: Uncategorized

SOICHIRO HONDA – PHẦN 3

Năm 1945 , nhà máy bị phá hủy bởi máy bay Mỹ cùng với thành phố mà nó ở trong đó . Lại một ngỏ cụt khác . Nhưng Soichiro đã nhìn thấy những thứ xung quanh ông mà những người khác không thấy . Ông thu gom các mảnh kim loại của các máy bay và xe quân sự bỏ đi , đi đến thành phố khác và mở một nhà máy nhỏ , và tiếp tục sản xuất ở quy mô nhỏ . Sau cùng , kết thúc chiến tranh đã khiến việc kinh doanh sản xuất vòng găng piston của ông kết thúc . Một ngỏ cụ khác .

Tokyo và hầu hết các thành phố công nghiệp đã bị phá hủy trong chiến tranh . Ruộng đồng bị đốt cháy , mọi thứ ở Nhật trong tình trạng hổn loạn . Có sự thiếu hụt nghiêm trọng hàng hóa và thực phẩm . Có rất ít các phương tiện giao thông . Xăng được phát theo khẩu phần và đôi khi không thể tìm thấy . Thậm chí Soichiro không thể có đủ xăng để lái xe vào thành phố mua thức ăn cho gia đình . Các xe buýt và xe lửa quá đông người đến nổi người ta phài bò ra vào theo đường cửa sổ

Lần nữa , ông đã nhìn thấy những điều người khác không thấy . Năm 1946 , Soichiro đã nhận ra rằng người ta cần một cách nhanh và rẻ để đi xung quanh thành phố . Ông lấy các xe đạp thông thường và gắn lên đó các động cơ nhỏ được bỏ lại sau chiến tranh . Chúng có kích cỡ của động cơ máy cắt cỏ . Nhưng nhanh chóng các động cơ nhỏ dư thừa của quân đội được ông dùng hết. Lại một ngỏ cụt .

Điều này có ngăn cản Soichiro ? Không hề . Ông quyết định làm ra các động cơ nhỏ . Tuy nhiên có vấn đề nhỏ là ông đã hết tiền . Vì vậy ông đã viết thư cho các chủ cửa hàng xa đạp khắp nước Nhật , trình bày ý tưởng làm xe gắn máy của ông và kêu gọi họ đầu tư . Với khoản tiền đầu tư từ một số ít các chủ cửa hàng xe đạp , ông bắt đầu sản xuất các động cơ và xe gắn máy . Chiếc xe gắn máy đầu tiên quá lớn và cồng kềnh , và rất ít người Nhật mua chúng . Lại ngỏ cụt .

Nhưng , vốn nhanh nhạy , Soichiro đã lắng nghe các phản hồi vào điều chỉnh tương ứng . Soichiro đã thay đổi phương pháp Ông tháo tung chiếc xe máy, làm cho nó nhẹ hơn nhiều. Kiểu thiết kế mới này giành được Giải thưởng Nhật Hoàng. Sau một thời gian, chiếc xe máy nhỏ này nắm giữ 60% thị trường Nhật và Soichiro bắt đầu xuất khẩu xe máy sang Đài Loan.

Năm 1948, Soichiro thành lập hãng xe Honda. Năm 1949, hãng Honda sản xuất lên đến 1.000 xe máy mỗi tháng. Cũng trong năm đó, Honda thiết kế động cơ hai thì dung tích 98 phân khối và thế là chiếc xe máy trọng lượng nhẹ đầu tiên ra đời. Đến năm 1951, Honda có tổng cộng 150 nhân viên và doanh thu hàng năm 330 triệu yên.

Một năm sau, số nhân viên tăng lên đến 1.300 người và doanh thu đạt con số 2.438 triệu yên mỗi năm. Nhưng khi chiến tranh Triều Tiên kết thúc, cuộc suy thoái trầm trọng đánh vào nền kinh tế và hãng Honda không thể chi trả cho các thiết bị sản xuất cần thiết. Công ty của ông sẽ phá sản ư? Không. Ông vay tiền từ Ngân hàng Mitsubishi và cứu sống được doanh nghiệp.

Năm 1959, Soichiro thành lập hãng Honda Hoa Kỳ. Đến đầu những năm 1960, Honda mở rộng kinh doanh và sản xuất xe bốn bánh loại nhỏ. Mẫu xe S800 của Honda được trưng bày tại các buổi triển lãm xe hơi ở châu Âu và được đánh giá rất cao.

Những năm 1970, nước Mỹ bị thiếu hụt nhiên liệu và người tiêu dùng lúc ấy đang tìm kiếm giải pháp thay thế những chiếc xe cồng kềnh ngốn xăng do Mỹ sản xuất. Honda Civic và Honda Accord chính là sự lựa chọn. Đến thập niên 1980, Honda là một trong những công ty xe hơi lớn nhất thế giới.

 

SOICHIRO HONDA – PART 3

In 1945, the plant was destroyed by a U.S. air raid along with most of the city it was in. It looked
like another dead end. But Soichiro saw what others around him did not see. He collected the
metal from leftover military vehicles and airplanes, moved to a new city to open a small factory,
and continued production on a small scale. Finally, the end of the war brought an end to his
piston ring production business. Dead end again.

Tokyo and most industrial cities had been destroyed in the war. Fields had been burned and
almost all of Japan was in disarray. There was an extreme shortage of goods and food. There
was very little transportation. Gasoline was rationed and sometimes impossible to find. Soichiro couldn’t even get enough gasoline to drive his car into town to buy food for his family. The buses and trains were so crowded that people had to crawl in and out of the windows.

Again, he saw what others could not see. In 1946, Soichiro realized that what people needed was a cheap and quick way to get around town. He took regular bicycles and installed small engines on them, which were left over from the war. They were about the size of a lawnmower engine. But he soon ran out of military surplus engines. Another dead end.

Did this stop Soichiro? No. He decided to start making his own small engines. However, there was one small problem — he had no money. So he wrote letters to bicycle shop owners throughout Japan, explaining his idea to make motorbikes and asking them to invest. With the money that a few of them invested, he started manufacturing his own engines and motorbikes. The first motorbikes he made were too big and bulky, and very few Japanese bought them. Dead end again.

But, like a smart bomb, Soichiro listened to the feedback and adjusted accordingly. Soichiro changed his approach. He stripped his motor bike down and made it much lighter. The new design won the Emperor’s Award. In time, this little motorbike captured 60% of the Japanese market and Soichiro began exporting them to Taiwan.

In 1948, Soichiro established the Honda Motor Company. By 1949, Honda’s production of motorbikes was up to 1,000 units per month. Also during that year, Honda designed a 2- stroke, 98cc engine and thus, the first lightweight motorcycle was born. By 1951, Honda had 150 employees and annual sales of 330 million yen.

A year later, the number of employees had increased to 1,300 and sales reached 2,438 million yen per year. But at the end of the Korean War, a major recession hit the economy and it became impossible for Honda to pay for the manufacturing equipment that he needed. Would his company go under? No. He borrowed money from the Mitsubishi Bank and his business was saved.
In 1959, Soichiro started the American Honda Motor Company. By the early 1960s Honda had expanded his business and was making small fourwheeled vehicles. Honda’s S800 model was exhibited at automobile shows in Europe where it received very high praise.

In the 1970s America went through a fuel shortage and consumers were looking for alternatives to the giant gas guzzlers made by the American manufacturers. The Honda Civic and the Honda Accord were the answer. By the 1980s, the Honda Motor Company was one of the largest automotive companies in the world.

SOICHIRO HONDA – PHẦN 2

Do trận động đất Kanto , Soichiro đã nhận thấy cần phải tạo ra các bộ phận chắc chắn và bền hơn . Soichiro đã tìm ra giải pháp mới cho vấn đề cũ . Ông đã phát minh ra cái nan hoa bằng sắt đúc thay thế cho nan hoa bằng gỗ trước đó . Nan hoa bằng sắt đúc đã được chào đón nồng nhiệt ở cuộc triển lãm công nghiệp quốc gia và Soichiro bắt đầu xuất khẩu chúng sang các nước khác .

Một vài năm sau , Soichiro bắt đầu làm các vòng găng piston cho ô tô . Mục tiêu của ông là làm ra các vòng găng piston mà sẽ được công ty non trẻ Toyota chấp nhận và sẽ trở thành nhà cung cấp hàng loạt cho Toyota . Nhưng ông gặp trở ngại trong việc sản xuất hàng loạt vòng găng piston . Vấn đề nằm ở thành phần kim loại . Lại bị bế tắt.

Biết rằng mình không thể dựa vào kiến thức phổ thông cơ sở được nữa , ông đã tư vấn với giáo sư Takashi Tashiro của trường kỷ thuật Hamamatsu . Sau đó , ở tuổi 30 Soichiro đã ghi danh vào học trường trung cấp kỷ thuật để học kỷ thuật luyện kim . Bọn trẻ cùng trường xung quanh nhìn ông và cười cợt . Nhưng Soichiro đã làm lơ chúng

Soichiro không bận tâm đến thi tốt nghiệp . Ngay khi được thông báo ông không được nhận bằng tốt nghiệp , Soichiro đã nói rằng cái bằng có giá trị không bằng tấm vé xem hát . “Một tấm vé có thể bảo đảm cho bạn vào xem hát . Nhưng tấm bằng thì không bảo đảm bạn có thể kiếm sống”

Vào năm 1936 , ông và người em trai Benjiro làm 1 chiếc xe đua . bằng cách sử dụng một động cơ máy bay cũ và các bộ phận làm thủ công . Nhưng chiếc xe đã bị tai nạn trong cuộc đua , khiến cho Soichiro bị vở xương vai và tổn thương mặt nghiêm trọng . Bây giờ ông đã bị thương nặng , tiền dành dụm đã hết , và việc kinh doanh vòng găng piston đang thất bại . Nhưng Soichiro không đầu hàng ,. Ông vẫn cố gắng tạo ra vòng găng piston mà công ty Toyota sẽ mua .

Ông đã lựa ra 50 vòng găng piston tốt nhất trong số 30.000 chiếc để thử bán cho Toyota . Ông đấu tranh với vấn đề tài chính , thậm chí phải cầm cố cả nữ trang của vợ để đắp đổi qua ngày . Bạn có thể tưởng tượng phản ứng của người phối ngẩu khi bạn cầm cố những thứ quý giá của họ ? Toyota đã từ chối lời đề nghị của ông vì chỉ có 3 trong số 50 chiếc vòng găng piston đạt chuẩn khi kiểm tra . Lại bế tắt . Ông từ bỏ việc kinh doanh và đi làm thuê cho một công ty sản xuất ô tô nhỏ để có thu nhập ổ định .

Ở công ty mới , Soichiro đã phát minh ra máy đánh bóng vòng găng piston . Nó là 1 cuộc cách mạng và hoạt động đơn giản . Sau 3 năm thử và sai , lòng kiên trì sáng tạo của ông đã được đền đáp và ông đã tạo ra các vòng găng piston xuất sắc . Năm 1942 , Toyota mua lại công ty ông đang làm việc . Cuối cùng Toyota cũng đã sử dụng vòng găng piston do ông thiết kế . Cuối cùng Soichiro trở thành giám đốc điều hành của công ty . Nhà máy sản xuất cung cấp cho quân đội , các vòng găng piston được lắp vào các máy bay và tàu quân sự

SOICHIRO HONDA – PART 2

Because of the Kanto earthquake, Soichiro understood the need to make parts that would be
stronger and more durable. Soichoro saw a new solution to an old problem. He invented cast
iron spokes to replace the old wooden ones. The cast iron spokes were highly celebrated at the
National Industrial Exhibit and Soichiro began exporting them to other countries.

A few years later, Soichiro started making piston rings for cars. His goal was to design a piston
ring that would be acceptable to the very young Toyota Corporation, and become a mass
production supplier to Toyota. But he was having trouble coming up with a piston ring that could be mass produced. The problem was in the composition of the metal. It looked like another dead end.
Knowing that he could not rely on his middle school education any longer, he consulted with Professor Takashi Tashiro at the Hamamatsu Technical School. Then, at the age of 30, Soichiro enrolled in a technical high school to learn metallurgy. The teenagers that surrounded him at the high school stared at him and laughed, but Soichiro was oblivious to them.

Soichoro did not bother to take the graduation exams. Upon being informed that he would not receive a graduation diploma, Soichiro retorted that a diploma was worth less than a movie theater ticket. “A ticket guarantees that you can get into the theater. But a diploma doesn’t guarantee that you can make a living.”

In 1936, he built a racecar with his brother Benjiro, using an old airplane engine and handmade parts. But the car crashed during a race, causing Soichiro a broken shoulder and severe facial injuries. Now he was seriously injured, his savings were gone, and the piston ring business was failing. But Soichiro did not see a brick wall. Instead, he kept trying to come up with a piston ring that Toyota would buy.

He took fifty of his best piston rings out of a group of 30,000 to try to sell them to Toyota. He was struggling financially and he even had to pawn his young wife’s jewelry to make ends meet. Can you imagine your spouse’s reaction if you pawned their most prized possession? Toyota rejected his proposal because only three of the fifty piston rings passed inspection. It was another dead end. He abandoned that business and went to work for another small automotive company so he could have a steady paycheck.

While at the new company, Soichiro invented a piston ring polishing machine. It was revolutionary and simple to operate. After three long years of trial and error, his creative persistence paid off and now he was making excellent piston rings. In 1942, the company he worked for was acquired by Toyota. Toyota was now finally using the piston rings that he had designed. Soichiro eventually became the Executive Director of the company. The factory produced military supplies, with the piston rings going into military aircraft and ships.